Thứ Tư, 29 tháng 7, 2020

REVIEW: HUẾ - ĐÀ NẴNG - HỘI AN - 7 NGÀY 7 ĐÊM - CHỈ VỚI 3 TRIỆU 8

Một bài review cho chuyến đi 01 người ở các địa điểm du lịch nổi tiếng như Huế - Hội An - Đà Nẵng chỉ với 3,8tr một con số ấn tượng cho chuyến đi để có những tấm ảnh xịn sò mà Zai Tri phải mang về đây để chia sẻ cho cả nhà cùng tham khảo cho các chuyến đi sắp tới của mình.


Hãy cùng em về thăm Huế đi anh!
Thăm Hương Giang trong xanh và phẳng lặng
Thăm Ngự Bình vươn cao cao trong nắng
Thăm Trường Tiền trầm lắng nhịp chân khua..


 Chùa Cầu ở Hội An






Mình thì nghỉ việc, còn bạn làm nhà giáo nên được nghỉ hè. Chúng mình quyết định làm một chuyến đi “săn hình” ở những nơi xa nhà, để sau này còn có cái đem “khè” con cháu 🤭.

MỤC TỐN “LÚA” CHÍNH 💸
VÉ MÁY BAY
- Tụi mình book qua app Traveloka trước một tháng nên chỉ hết 1tr1/người (đi VJ về JS)
🏨 KHÁCH SẠN
- Huế: tụi mình book 2 đêm ở Flora Hotel (250k/đêm), khách sạn siêu ổn, phòng sạch sẽ, đầy đủ tiện nghi, nhân viên thân thiện. Điểm cộng là gần với cầu Tràng Tiền, đi đến những địa điểm nổi tiếng khác cũng rất tiện.
- Hội An: tụi mình book 1 đêm ở Thiên An homestay (250k/đêm), cô chủ nhà cho bọn mình mượn xe đạp, chỉ tốn khoảng 10p là tới phố cổ.
- Đà Nẵng: tụi mình book 4 đêm ở Bluetiful Homestay (225k/đêm), chỉ với 10p đi bộ là tới bãi biển Mỹ Khê. Dù giá rẻ nhưng chỗ này cực kỳ xịn mịn, phòng rộng rãi, decor đẹp.
🚗 PHƯƠNG TIỆN DI CHUYỂN
- Sân bay Huế -> khách sạn: tụi mình đi xe bus (bạn chịu khó đi bộ 500m ra khỏi sân bay, khi ra đến đường lớn thì ở phía tay trái vài bước có trạm xe bus) với giá 20k về gần khách sạn và bắt grab thêm 23k.
- Huế -> Hội An: tụi mình đặt xe thông qua vexere.com với giá 100k/người.
- Hội An -> Đà Nẵng: tụi mình bắt xe bus ở bến xe Hội An 20k/người rồi xuống xe ở gần homestay và bắt grab thêm 25k.
- Ngoại trừ Hội An là tụi mình đi xe đạp vì khá gần, còn lại tụi mình đều thuê xe máy tại nơi ở, giá dao động khoảng 100k/ ngày.
TIP: Bạn có thể coi điểm dừng nào của xe bus gần khách sạn của mình, và bảo bác tài thả bạn tại nơi ấy để bắt grab.
MỤC TỐN “LÚA” PHỤ 💸
LỊCH TRÌNH CHI TIẾT
Ngày 1 Huế:
TRƯA
- Xuống máy bay ở Huế, bắt xe về khách sạn, tắm rửa nghỉ ngơi.
CHIỀU
- Chợ Đông Ba đi dạo và ăn uống, đồ ăn ở trong chợ khá rẻ. Tụi mình chọn ăn bún thịt nướng, gia vị nêm vừa ăn và bao no.
- Làng Hương Xuân Thủy và Đồi Vọng Cảnh (địa điểm quay phim Mắt Biếc, ngắm hoàng hôn ở đây là thơ mộng hết chỗ nói).
TỐI
- Cơm hến ở 17 Hàn Mạc Tử (giá rẻ bất ngờ 10k/1 phần).
- Đi dạo ở cầu đi bộ Sông Hương (cảm giác trải chân trên cây cầu 64 tỉ phê lắm các bạn ạ).
- Huế về đêm không hề buồn, ở đây mọi người chịu chơi không thua gì SG: hội acoustic, skateboard, câu cá, ăn uống, beer club, có ti tỉ thứ để bạn quẩy về đêm.

Ngày 2 Huế:
SÁNG
- Bún bò Huế ở quán Cẩm.
- Kinh thành Huế (Vì đang trong giai đoạn kích cầu nên các di tích được giảm tới 50% tiền vé lận đó).
TRƯA
- Bánh nậm 16 Tô Hiến Thành (cô chủ quán thân thiện, một dĩa đầy đủ các loại chỉ có 30k).
CHIỀU
- Đầm Lập An (đường đi khá xa, bạn nên chuẩn bị trước xăng và thời gian để di chuyển tốt nhất).
TỐI
- Bánh canh cá lóc Trần Phú (15k/1 phần).
- Chè Ngọc Hiền (ở đây có món chè bột lọc thịt heo khá lạ nhưng ngon).

Ngày 3 Huế - Hội An:
SÁNG
- Bún bò Huế O Cương Chú Điệp.
- Cung An Định.
- Lăng Khải Định.
TRƯA
- Đi xe về Hội An.
CHIỀU + TỐI
- Cao lầu Liên.
- Dạo phố cổ, uống nước Mót, thả thuyền trên sông Hoài, ghé phố lồng đèn và chợ đêm.

Ngày 4 Hội An- Đà nẵng:
SÁNG
- Bánh mì Phượng.
- Chụp hình phố cổ (nên đi sớm để có những tấm hình xịn sò bạn nhé).
- Cà Phê Faifo, quán này thì quá nổi tiếng rồi (10 người đi thì hết 8 người checkin).
TRƯA
- Đi xe bus về Đà Nẵng.
CHIỀU
- Bánh xèo Bà Dưỡng.
- DanaBeach Color, quán siêu đẹp nằm dọc bờ biển, mình khuyến nghị là đi vào lúc 5h chiều, vào lúc trời còn nắng sẽ rất đẹp.
TỐI
- Sau một hồi ngồi chán chê thì mình được một người bạn ở Đà Nẵng dẫn đi quán cf có tên là Nam house. Quán có phong cách vintage khá bắt mắt, nước cũng rất ngon và rẻ nữa.

Ngày 5 Đà Nẵng:
SÁNG
- Bánh mì chấm ở 28 Chu Văn An (15k/phần), làm thêm một ly chanh dây nữa là hết sảy con bà bảy.
- Check in nhà văn hóa thiếu nhi và cầu tình yêu.
TRƯA
- Hải Sản Năm Đảnh (Tụi mình ăn hết 210k/2 người, no ứ hự).
CHIỀU
- Đi bộ ra bãi biển Mỹ Khê tắm, mình từng đi qua nhiều bãi biển và thấy biển ĐN là tắm sướng nhất, nước biển ấm áp dễ chịu, cát trắng và mịn.
TỐI
- Thịt heo cuốn bánh tráng ở quán Quê Xưa.
- Chợ đêm Helio.


Ngày 6 Đà Nẵng:
SÁNG
- Vì món bánh mì chấm quá ngon, nên mình sẽ ăn lại món này lần 2.
- Bán đảo Sơn Trà: hồ xanh, bãi đá obama, đỉnh bàn cờ, chùa Linh Ứng.
TRƯA
- Cơm gà Hồng Ngọc.
TỐI
- Mì quảng bếp Trang trứ danh.
- Coi rồng phun lửa và phun nước vào đúng 9h (bạn lưu ý rồng chỉ phun vào 2 ngày cuối tuần nhé).

Ngày 7 Đà Nẵng:
SÁNG
- Bánh mì thịt nướng siêu ngon Ba Hưng.
- Cầu vòm Đồn Cả.
- Dọc đường còn có cây thông cô đơn trên đèo Hải Vân.
TRƯA và TỐI
- Tụi mình ăn dọc đường và trả xe máy, sau đó nghỉ ngơi soạn đồ để sáng sớm hôm sau bay về Sài Gòn.
💰Tổng chi phí: 3tr8/ người.
NHỮNG CHIẾC TIP NHO NHỎ:
- Đi xe bus từ sân bay Huế về đến ks và từ Hội An đi Đà Nẵng sẽ giúp bạn tiết kiệm được một khoản chi phí rất lớn.
- Khi đi phố cổ vào buổi tối sẽ gặp rất nhiều người hỏi bạn thuê thuyền thả hoa đăng. Bạn nhớ chú ý trao đổi giá cho phù hợp vì họ có thể nói thách.
- Khi tới làng hương chụp hình và mua nón lá. Người bán nói với tụi mình là các cặp đôi không nên đi chùa Thiên Mụ (nếu tò mò thì search gg là biết).
- Bạn nên search gg map là “lối vào cầu vòm Đồn Cả”. Khi bạn đi tới gần đó, để ý sẽ có một đường nhỏ lát bê tông nằm ở bên phải, đi hết đường sẽ đến ga Hải Vân Bắc. Đi bộ thêm một đoạn sẽ tới cầu vòm Đồn Cả trong truyền thuyết.
- Tụi mình đi vào gần cuối tháng 7 nắng bể đầu, nên bạn nhớ trang bị kem chống nắng, nón, dù khi đi chơi nhé.
Tụi mình đi liền tù tì lúc ở Huế và Hội An, nơi đây có quá nhiều cảnh đẹp để có thể ghi dấu lại qua những tấm hình. Sự chậm rãi và dễ chịu của vùng đất Đà Nẵng khiến tụi mình hiểu rằng tại sao nơi đây lại được mệnh danh là thành phố đáng sống nhất Việt Nam.
Cảm ơn bạn đã đọc hết chiếc review của mình. Chúc bạn có một chuyến đi chơi sắp tới đầy thú vị nhé 🥳.

Nguồn: Bình Lê / Nguyễn Cẩm Tiên

#review #checkinvietnam #checkinhue #checkindanang #checkinhoian

Thứ Hai, 13 tháng 7, 2020

Trải nghiệm chuyến đi Sơn Đoòng I love Vietnam ❤️❤️❤️


Tự hào Đất nước Vietnam quá đẹp với hệ thống hang động lớn nhất thế giới được bảo tồn tốt. Mong nhiều người trải nghiệm vẻ đẹp thiên nhiên ngay trên quê hương mình.


Và quan trọng không phải là đi đâu mà đi với ai, cám ơn một đội U50 lầy lội nhất từ trước tới giờ, tiếng cười vang như trẻ thơ khi mở mắt dậy tới lúc chui vào lều ngủ vẫn cười .. nhớ những đêm đàn hát vang cả hang từ Bolero , cải lương tới rock , Rap... đủ hết các cung bậc cảm xúc.. Nhớ những ly ca fe speciality drip dọc đường đi...





Khép lại chuyến đi, nhớ từng nụ cười, từng khuôn mặt, từng giọt mồ hôi .. đã cùng nhau suốt hành trình ... cũng là cái duyên có kỷ niệm thật đẹp với nhau.


Cám ơn cty Oxalis và đoàn phục vụ quá tậm tâm chu đáo.


Thật tuyệt! Vậy là bao lâu ấp ủ chuyến đi, nay đã thực hiện xong. Cám ơn em Chau A Nguyen và anh em Oxalis đã tổ chức chuyến đi Sơn Đòong trọn vẹn! Cám ơn Nguyễn Hoàng đã làm ghi lại hình ảnh, khoảnh khắc tuyệt vời trong suốt chuyến đi! Và cám ơn các bạn già, các anh em đã bỏ hết mọi thứ vác balo lên đường cùng mình!

Cảm nhận của Miss Hương Quỳnh và Mr. Lê sau chuyến đi.


Thứ Ba, 9 tháng 6, 2020

BÙNG BINH CÂY LIỄU

Khi tui vào Sài Gòn vào cuối thập niên sáu mươi của thế kỷ trước, tui đã trầm trồ khen ngợi cái đầu quy hoạch thành phố này của mấy ông Tây, những Toà Đô chính, Bưu điện, nhà thờ Đức Bà, nhà hát, những biệt thự, dinh thự xưa và cả cái đài phun nước ở giao lộ Lê Lợi, Nguyễn Huệ, trước mặt Toà Đô chính và Nhà hát. Lúc tui biết đến nó, người ta đã trồng những cây liễu quanh đài nước, những cây liễu rũ lại làm cho khối xi măng đó mềm mại và lãng mạn hơn. Từ đó, người dân Sài Gòn gọi một cách dân dã chắng chút hoa mỹ là Bùng binh Cây Liễu.

 Bùng binh cây Liễu từ thời Pháp

Được biết cái đài phun nước này có từ thời Tây, là nơi hàng tuần có đội kèn ra chơi nhạc, nên gọi là Bồn kèn, đến năm 1942 nó được xây thành một cái hồ nước nhỏ giữa trung tâm thành phố với đài phun nước hai tầng như đoá hoa nở ra cùng những vòi nước phun lên lung linh. Nếu đứng ở đường Nguyễn Huệ, hồ nước ấy như tấm gương phản chiếu Toà Đô chính to đẹp với những điêu khắc tuyết đẹp mang phong cách Âu Châu. Còn đứng ở góc Lê Lợi-Công Lý nhìn lại, sẽ thấy bóng nhà hát thành phố lung linh dưới nước cùng với bóng liễu soi. Người Sài Gòn không ai không biết cái đài phun nước này và ai cũng đã có lần đi ngang qua đây để nhìn nước phun, liễu rũ, hai hàng cây thẳng tắp trước toà Đô chính, bên này là rạp Rex, bên kia là Thương xá Tax và rồi Passage Eden. Tất cả tạo thành một quần thể hài hoà, hiện đại và rất đẹp chẳng khác gì một góc phố của Paris. Ở khu này, những con đường thẳng góc với bờ sông đem lại gió mát từ sông lên, giải toả cái nóng mùa hè của vùng nhiệt đới. Đối với người Sài Gòn ở đây là trung tâm, là trái tim của Sài Gòn và người Sài Gòn ai cũng mang trong mình những ký ức của cái đài phun nước mang tên Bùng binh Cây Liễu ấy.









Khu vực này tồn tại cả trăm năm, lộng lẫy nằm khoe mình giữa nắng mưa của đất Sài Gòn. Thực dân Pháp rời đi, chính quyền miền Nam vẫn giữ gìn rất tốt những dấu tích, những kiến trúc của văn minh như gìn giữ những kỷ niệm và ký ức của người Sài Gòn. Vật đổi sao dời, lịch sử sang trang khác, đất nước có thể chế khác và Sài Gòn cũng thế. Đầu thế kỷ XXI, sau cả trăm năm tồn tại, những dấu tích của Sài Gòn xưa bắt đầu bị xoá sổ, bị đập phá để thay vào đó những toà nhà cao ngất, nhứng khu phố bê tông và những con đường vô hồn. Và đương nhiên Bùng binh Cây Liễu cùng chung số phận. Người ta làm con phố đi bộ thẳng tuột đến Toà Đô chính, bây giờ là văn phòng Uỷ Ban. Hàng cây không còn, đài nước không còn, giao lộ bị đánh mất những vòm cây. Thương xá Tax bị xoá, biết bao những viên gạch, cầu thang, đèn trang trí tuyệt đẹp quý hiếm của châu Âu bị phá nát, thay vào đó là toà nhà sừng sững kém duyên đâm nát bẩu trời. Cả quần thể đẹp đẽ ngày xưa như vụn vỡ, quần thể kiến trúc đẹp đẽ của quá khứ bị thay bằng những mảng chắp vá lạc lõng với nhau.

Người Pháp khi quy hoạch Sài Gòn cũng không quên tính chất phong thuỷ của Á Đông nên các kiến trúc cũng luôn kết hợp một cách tài tình Đông và Tây giao hoà cùng nhau. Cái đài nước gọi là Bùng binh Cây Liễu ấy cũng mang tính cách phong thuỷ đó. Toà Đô chính ngày xưa là Dinh Xã Tây, luôn là trung tâm hành chánh của Sài Gòn, nó lại có con đường Nguyễn Huệ đám trực diện, điều này phong thuỷ kỵ lắm, nên thường người ta làm cái bình phong án ngữ để hoá giải, cái đài nước đấy chính là cái bình phong ấy. Cho nên sau khi chính quyền thành phố này cho san ủi cái đài nước kia cũng như là phá bức bình phong che chắn cho Uỷ Ban, từ đó những người ở trong Uỷ Ban bắt đầu có chuyện, lớp thì đi tù, lớp chết chóc, bệnh tật. Phá bỏ những di tích, không cho ba con đường đi qua giao lộ người ta đã xóa mất lịch sử của thành phố, đánh mất ký ức của người Sài Gòn, đồng thời không quan tâm yếu tố phong thuỷ láu đời của cha ông, do vậy họ phải trả giá chăng? Đến lúc ấy, người ta giật mình và rồi người ta lại nghĩ đến chuyện khôi phục lại cái hồ nước một thời có liễu rũ vờn quanh. Nghe nói kinh phí lên đến mấy chục tỷ, nhưng mà cái duyên chẳng còn mà lại phạm thêm lôi nặng. Nước thuộc thuỷ, người ta làm cái hoa sen dị hợm, quê mùa, loè loẹt đặt lên đấy. Hoa màu đỏ thuộc Hoả. Thuỷ Hoả đặt chung với nhau chắc lại sinh thêm hoạ nữa.

Video clip sau khi UBND thành phố Hồ Chí Minh chi hơn 20 tỷ cải tạo lại ngay bùng binh cây liễu là đài phun nước đèn lung linh đêm về cho du khách trên phố đi bộ Nguyễn Huệ dừng chân dạo chơi


Hãy trao quyền quy hoạch cho những người có chuyên môn, có tâm huyết và có mong muốn gìn giữ dấu tích quý giá của thành phố. Đừng dùng quyền lực với cái đầu không hiểu biết để phá hỏng thành phố tươi đẹp này. Đừng nên đánh cắp ký ức của người Sài Gòn bằng việc xoá sạch những dấu tích không tìm lại được của Sài Gòn

4.11.2019
DODUYNGOC

Thứ Năm, 21 tháng 5, 2020

Mì quảng xứ Phan

Mình không viết hoa chữ “quảng”. Vì đây đích thị không phải là Mì Quảng theo nghĩa món mì xứ Quảng Nam.

Hồi mình còn nhỏ, đận đâu 6 tuổi, chừng chập tối lờ mờ dọc sông Cà Ty, vừa xuống xe chuyến Phan Rang - Phan Thiết về quê nội, trong lúc đợi ba mình đi tìm người đón, má mình với chị mình, mình và thằng em còn ẵm ngửa chưa biết nói, ngồi ăn tạm bên một quán nhỏ gần chợ. Đó là lần đầu mình được ăn món có tên mì quảng. Cái tô mì sợi vàng, dai dai, nước lèo óng ánh sắc cam, chẳng có thịt, không hiểu sao đến tận giờ, trong trí nhớ của mình, vẫn là món ngon nhất trên đời mà mình từng được ăn.

 Mì quảng xứ Phan - Ái Vân


Thời sinh viên, đi miền Trung, khi người phục vụ mang ra món mì Quảng chính hiệu Hội An, cảm giác trước nhất của mình là ngỡ ngàng, là ngạc nhiên, là sốc!

Cái sự thảng thốt lạ lùng ấy khiến mình chẳng tâm trí đâu mà ghi nhớ món mì Quảng xứ Quảng trong lần thưởng thức đầu tiên đó ngon dở thế nào.

Sau này, có dịp đi nhiều nơi, mình phát hiện ra món mì quảng xứ mình, đích thực là một đặc sản. Vì cách nấu, cách ăn, từ sợi mì cho đến nước lèo, màu sắc, mùi vị... chẳng giống chút nào món của người xứ Quảng, ngoại trừ cái tên. 🙂

Một buổi chiều Sài Gòn vừa cúp điện, vừa mưa bay gió lay, bỗng dưng mình thèm mì quảng khủng khiếp.

Tất nhiên mình cũng rất mê món mì Quảng, khá dễ tìm giữa Sài Gòn, do chính người Quảng nấu và sợi mì thậm chí còn được chuyển từ xứ Quảng vào để đảm bảo trọn vị nguyên gốc.
Nhưng mà mình muốn ăn mì quảng xứ Phan, một món mà nhiều tín đồ mì Quảng khó chịu sẽ phán là “tào lao, cái này mà gọi là mì Q/quảng hả”. 😅😅😅

Cho nên để thoả mãn cơn thèm “ác nhơn bất tử” (như kiểu nói xứ mình), mình bắt đầu hành trình lăn vào bếp.

Vấn đề là mình chưa từng nấu món này, lâu quá lại không ăn, chẳng nhớ được cần có gì trong nồi nước mới ra trọn vị quê nhà.
Mình hỏi bạn mình, bạn mình không dám chắc.
Mình hỏi má mình, má mình nói ăn chay 20 năm rồi làm sao mà nhớ nấu thế nào.
Mình hỏi google, tất nhiên không có công thức vì ai mà chấp nhận món đó đi cùng tên đó.
Xong má mình kêu mình gọi cho bà dì hàng xóm, có từng nấu mì quảng vịt thần thánh.
Bà dì biểu rằng: “dễ lắm bé Vi, thì con cứ nấu bình thường, bỏ thịt dô úp gia dị xong tao tỏi ớt đồ lênh, xong đổ nước dô nấu cho mềm xong chan dô ăn thâu”.
Nghe dì chỉ dẫn xong, mình dạ dạ lia lịa mà lòng bối rối quá, rốt cuộc là đã chỉ chưa? 🥰
Hôm nay chợ không có vịt.
Nên mình mua giò heo, về rửa sạch sẽ, chần sơ bỏ bọt, rồi ướp gia vị các thứ (trừ đường) với nước màu điều cho thấm.



Xong mình phi tỏi Phan Rang với ớt cho thơm bừng cả góc bếp lên. Rồi tao chung sa tế, tỏi ớt phi với thịt đã ướp. Rồi cho nước vô, để liu riu cho xương mềm. Thả thêm 3 củ hành tây Phan Rang be bé xinh xinh bằng cỡ trái chanh nhỏ. Nêm nếm cho vừa ăn, thêm chút mắm Cà Ná, và tí đường phèn.
Cuối cùng thì trụng một nắm mì sợi thuôn nhỏ, dai dai mang từ Phan Rang vào, chan nước hào phóng lên cho ngập hết mì, bỏ cục giò “bự xư” vô cho có vẻ quý tộc, rắc chút đậu phộng rang lên, ăn kèm với rau sống và cọng giá giòn ngọt.
Thể nào cũng sẽ có người chặc lưỡi bảo mì Quảng gì kỳ. 🤔
Nên mình phải nhắc lại, đây là mì quảng xứ Phan. 😛
Ẩm thực địa phương là một câu chuyện dài, mà tên gọi có thể chỉ là hình thức bắt đầu để kể. Nó trà trộn trong món ăn bao nhiêu duyên cớ, bao nhiêu tiếp thu, bao nhiêu ngẫu hứng, bao nhiêu biến tấu... cho hợp người, hợp chốn. Dần theo thời gian, nó là một phiên bản sáng tạo mới hoàn toàn, chỉ còn cái tên là cũ. Đồ ăn dân dã, làm gì có chuẩn mực cứng nhắc nào. Đích đến là ngon thôi.
Tới một xứ lạ cũng như gặp một người mới.

Ăn uống cũng như yêu đương vậy, chỉ nên tập trung vào món đó thôi, đừng để tên gọi làm phân tâm so sánh, thì sẽ thưởng thức được trọn vẹn cái chất riêng của nó.
Người xa quê nhớ món quê nhà, đôi khi chẳng phải vì món ăn đó có hương vị xuất sắc. Chỉ đơn giản là họ không đánh giá nó bằng vị giác. Họ ăn nó bằng cảm giác.
Thế nên những món ngon của ký ức tuổi thơ, chẳng sơn hào hải vị nào có thể so sánh được.

Nguyễn Thị Ái Vân

Thứ Năm, 14 tháng 5, 2020

Hoa dầu tháng 5



Những ngày đầu tháng năm, nắng chiều còn gay gắt, nhưng anh vẫn bước lang thang trên phố, nhớ “Nắng Saigon anh đi mà chợt mát, bởi vì em mặc áo lụa Hà đông”. Chậm rãi để lại phía sau những dấu chân vô định, dường như anh đang thưởng thức cái nắng hanh của một thành phố đang phát triển và có mật độ dân cư cao nhất nước này. Nhìn lướt qua có vẻ gì đó là lạ đối với một người đàn ông trung niên như anh, da hơi rám đen, đi giữa trời nắng đầu không đội nón, gương mặt đã hằn lên nhiều nếp nhăn của thời gian, đôi mắt đăm chiêu như đang hướng về một nơi chốn xa xăm nào đó, như đang cố tìm góc phố, góc đường quen thuộc đã từng “biết tên bàn chân”.

Nắng Saigon bất chợt dịu mát, nhưng không phải do đi bên em với áo lụa Hà đông, mà là do những áng mây như trêu đùa che ngang tia lửa hậm hực của lão mặt trời, là do những táng cây xòe cánh rộng in hình những bóng râm tôi tối trên nền đất. Đôi mắt anh như lóe sáng trong giây lát khi bước vào công viên quen thuộc. Quán nhỏ nằm bên trong khuôn viên giờ này khá vắng khách, cũng thiếu vắng tiếng chim khoe nhau tiếng hót líu lo từ những chiếc lồng mà khách mang đến uống cà phê sáng, treo đầy trên những dãy xà ngang. Một luồng gió lớn thổi xộc qua, chui vào giữa những chòm cây xanh lá. Một phản xạ tự nhiên, anh đứng hẳn lại, ngước lên ngây nhìn bầu trời dày đặc những cánh hoa màu vàng nhạt vừa rơi vừa xoay tròn như những chiếc chong chóng. Những ngày nắng đẹp như hôm nay anh thường tưởng tượng hoa rơi như từng đàn chim nhỏ uốn lượn sà xuống mặt đất; anh với tay hứng lấy một chiếc, tung ngược lên để nhìn nó lại rơi xuống như chiếc bông vụ, rồi một chiếc nữa, một chiếc nữa,…được quẳng ngược lên như thuở nhỏ.

Hoa dầu tháng năm. Một loài hoa trong công viên này đã gắn bó với anh non nửa đời người ở thành phố rộn rịp đầy bụi bặm, đã từng chứng kiến biết bao kỷ niệm từ những ngày cắp sách đến trường. Đối với anh những mùa hạ nồng nàn, ký ức học trò không những ở cánh phượng hồng mà còn là những cánh hoa dầu vàng xoay tít trong gió. Bao nhiêu năm qua, cứ có dịp là anh trở lại đây vào tháng năm để ngắm hoa dầu bay, để cảm nhận nỗi nhớ vẫn luôn hiện hữu. Nhớ tuổi thơ, nhớ những ngày vui đùa tung tăng cùng các bạn, nhớ cuộc tình qua đi như những giấc mơ không có điểm kết thúc,…

Khi vừa bước vào công viên thằng bé đã chạy băng băng về phía trước, bất chấp tiếng kêu của người cha, coi chừng té kìa. Nó vừa chạy vừa mải mê ngước nhìn những cánh hoa dầu rơi lả tả; hứng, chộp, bắt lấy từng cái, nhảy lên dùng hết sức để tung thật cao, cười ha hả khi thấy từng cánh hoa của mình xoay tròn rơi trong gió, rồi chạy đuổi theo để tóm chúng cho bằng được. Tiếng người mẹ lại vang lên chưa dứt thì cậu bé đã trượt ngã lăn cù trên mặt đất. Thằng em trai kế của nó vuột khỏi tay ba chạy đến xem anh mình có sao không, nhưng lại cười tươi khi cầm trong tay hai cánh hoa dầu và tung ngược lên trời như thằng anh. Cũng vừa lúc ba má nó chạy tới, trong tay người mẹ ẵm một bé trai khoảng một tuổi, tay còn lại giữ chặt một thằng bé khác đang chập chững biết đi. Nó đứng dậy phủi bụi, tình cờ một cơn gió nhẹ lướt qua,… và hình như những hạt bụi đó bay vào làm mắt anh cay cay. Dụi mắt xong anh đã thấy mình đứng trước một khoảng sân rộng đầy bóng mát…

Bên một gốc cây có vài ba chiếc xe đạp dựng đè lên nhau. Nhóm nhỏ khoảng bốn, năm học sinh nam học lớp đệ ngũ hoặc đệ tứ, vào thời của anh ngày trước (bây giờ là lớp tám hoặc lớp chín) đang đứng chụm nhúm nhau. Thời ấy học sinh chỉ học một buổi, và ngày thứ tư chỉ học có hai giờ đầu; nên buổi còn lại tha hồ tụ tập vui chơi. Chúng bắt đầu cùng nhau chạy bộ quanh một vòng nhỏ trong công viên; vừa chạy vừa nói cười rôm rả, cung cách nói chuyện ồn ào của tuổi mới lớn, luôn muốn chứng tỏ, khẳng định bản thân. Sau khi chạy vài vòng gọi là khởi động, chúng chia làm hai phe để đánh vũ cầu. Chiều cầu màu trắng tung bay qua lại giữa hai bên mà không có lưới ngăn ở giữa; hình như mỗi bên đều cố sức đánh thật mạnh, thật xa để bên kia ra sức đón đỡ. Bỗng nhiên không thấy chiếc cầu màu trắng đâu nữa mà thay vào đó những chiếc hoa dầu vàng bay qua bay lại trong tiếng cười giòn giã của hai bên…

Thời gian trôi bình thản, cậu học sinh đệ tứ ngày nào đã là thanh niên bước vào năm đầu tiên đại học với ít nhiều dáng dấp thư sinh lãng mạn, vụng dại của tuổi chớm trưởng thành. Một hai buổi chiều trong tuần anh cũng hay vào công viên này, nhưng không chạy nhảy nô đùa như những năm trước, nhưng lại thường ngồi trên ghế đá nơi khá vắng vẻ; yên lặng đọc sách, thỉnh thoảng ngước lên nhìn những cánh hoa dầu nhẹ nhàng bay, ánh mắt như ẩn chứa một mối tương tư tìm nơi gửi gắm. Gương mặt anh ngời sáng khi trông thấy cô gái trong tà áo dài trắng nhẹ nhàng bước tới và ngồi xuống bên anh. Đã có rất nhiều buổi chiều anh ngồi cùng nàng nơi này; lúc đó anh hình như đã quên đi nét thân thương của hoa dầu vàng từng quyến rũ anh. Nhưng nàng thì không, vẫn luôn thích ngắm hoa dầu rơi thật nhiều như những cánh chuồn chuồn trong chiều lộng gió. Ngồi nép vào anh, nàng đưa năm đầu ngón tay của bàn tay phải chụm vào năm đầu ngón tay bàn tay trái của anh tạo thành một khoảng trống giữa hai lòng bàn tay; hai đứa cùng đưa tay ra hứng từng chiếc hoa dầu rơi vào khoảng giữa đó. Nàng cười khúc khích, lẩm bẩm như đếm từng nụ ngọt tình đầu…Và rồi vào những năm đầu khó khăn sau khi đất nước chấm dứt chiến tranh, anh đã mất nàng giống như chuyện thường xảy ra với những mối tình đầu khác...Trong lần gặp nhau cuối cùng cách đây vài năm, anh được biết nàng đang mang bệnh hiểm nghèo, sau đó đã ra đi vĩnh viễn không lời từ biệt.

Anh vẫn đơn độc ngồi nơi chiếc ghế đá quen thuộc ấy, mười đầu ngón tay của mình tự chụm lại, nhưng anh không đưa ra hứng những chiếc hoa dầu. Anh nghĩ nếu bất chợt một cánh hoa dầu nào đó ngẫu nhiên rơi vào giữa khoảng trống của hai lòng bàn tay có nghĩa là linh hồn nàng vẫn còn dành cho anh nụ ngọt ngày nào. Bỗng một cánh hoa nhỏ rơi xuống nhưng không lọt vào giữa mà nằm ngập ngừng trên ngón tay anh và rớt xuống. Anh cuối nhặt lên, thì thầm chỉ đủ anh nghe,

Chợp mắt vụt mất hơn ba mươi năm tuổi
Biết tìm ai để níu lại thời gian
Chớm bước vào đoạn cuối đường rong ruổi
Bóng hình em chẳng đuổi nỗi một lần xa

Cho đến bây giờ đối với anh hoa dầu vàng vẫn luôn thân thương và quyến rũ!.

VTĐ (04/5/2018)

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2020

Chợ chiếu xưa và tình anh bán chiếu nổi tiếng Việt Nam ngày xưa.



Dòm thấy chợ chiếu này, làm cho ta nhớ tới Soạn giả Viễn Châu. Tài năng của ông được xếp vào hạng thượng thừa trong nền cổ nhạc.

Là soạn giả của 70 tuồng cải lương và trên 2.000 bài vọng cổ. Nhờ vào "những đứa con tinh thần" của ông, mà rất nhiều nghệ sĩ thời ấy đã thành danh...

Chợ chiếu
 Chợ Chiếu


Đó là những Út Bạch Lan, Thanh Hương, Thanh Nga, Ngọc Giàu, Lệ Thủy, Bạch Tuyết, Út Trà Ôn, Thành Được, Hữu Phước, Thanh Sang, Phương Quang, Minh Cảnh, Minh Vương...

Ngoài ra, ông cũng là một nhạc sĩ có tên gọi là Bảy Bá, là tay tuyệt kỹ đàn tranh, được xem là độc nhất vô nhị cho đến tận bây giờ chưa có người thay thể nổi.

Nhắc đến bài vọng cổ Tình Anh Bán Chiếu của ông, thì không thể không nhắc đến đệ nhứt danh ca Út Trà Ôn. Đã trình bày bài ca cổ nói trên, không một ai sánh nổi.

Xin nói lướt qua một chút nội dung bài ca cổ :

Đó là lời tâm sự của một chàng trai quê ở Cà Mau mưu sinh bằng nghề bán chiếu.

Khi ghe chiếu anh cập bến ở dòng kinh Ngã Bảy Phụng Hiệp tỉnh Hậu Giang...Anh được một cô gái đặt làm đôi chiếu và dẫn anh đến tận phòng riêng để đo ni chiếc giường.

Một thời gian sau, anh trở lại để giao đôi chiếu như đã hẹn, thì cô gái đã sang ngang rồi....

Cô có biết đâu anh chàng bán chiếu đã trộm nhớ thầm thương mình ở lần gặp gỡ đầu tiên. Còn anh chàng bán chiếu bông thì cảm thấy tủi cho thân phận của mình.

Vì sao ông có cảm hứng để viết lên bài vọng cổ được ăn khách có một không hai này ?

Soạn giả Viễn Châu nhớ lại, có một lần ông từ Bạc Liêu dìa Sài Gòn, tới khu chợ nổi Phụng Hiệp thì xe hơi chết máy dọc đường phải đậu lại sửa...

Trong lúc đang ngồi nghỉ, ông chợt thấy một chàng trai tay ôm đôi chiếu đứng giữa trời trưa nắng trước một căn nhà cửa đóng then cài, như đang chờ một ai đó...

Xa xa đằng kia thì ông thấy có dòm thấy một đám cưới... Hình ảnh đó tạo cho ông một cảm xúc dâng trào như đã hóa thân mình thành anh chàng bán chiếu...

Thế là một siêu phẩm Tình Anh Bán Chiếu ra đời vang danh bốn cõi, nổi danh như cồn. Người trình bày là danh ca Út Trà Ôn cũng nổi tiếng không kém cạnh...

Sau này cũng có rất nhiều kép hát thể hiện bài ấy, mỗi người một vẻ ai cũng có cái hay riêng. Nhưng người mộ điệu vẫn thích nghe Út Trà Ôn hơn ai cả.

Hiện tại bây giờ, số bài vọng cổ được sáng tác rất nhiều, nhiều vô số kể, nhưng phần lớn làm thất vọng người nghe...

Trong khi đó, người mê cổ nhạc, ai mà không mê Tình Anh Bán Chiếu của Viễn Châu qua giọng ca của Út Trà Ôn...

Họ mê vì bài ca có chất tự sự, mộc mạc chân phương. Nhưng có sự cuốn hút lạ thường...

Bấy nhiêu đó cũng khẳng định được rằng bài Tình Anh Bán Chiếu xứng đáng là "bài vọng cổ vua" của làng cổ nhạc miền Nam Việt Nam thời ấy và tận đến bây giờ...

Chợ chiếu quê em Định Yên, Đồng Tháp.
Hình của may chục năm về trước chứ bây giờ xe tải vào tận nhà lấy, không còn họp chợ nữa.










Thứ Hai, 4 tháng 5, 2020

Bài thơ hoa tím bằng lăng của người con Ba Càng tỉnh Vĩnh Long



Bài thơ hoa tím bằng lăng của người con quê Ba Càng tỉnh Vĩnh Long, tháng Tư Hạ về, nắng đến vàng như rót mật ..nhưng lại mang đến cả màu tím hoa Bằng Lăng .Đi qua những con đường trầm lặng ở phố , bằng lăng tím khiêm nhường bên con đường vốn đã thơ mộng, giờ lại càng trở nên lãng mạn hơn..và cứ thế bằng lăng như thể quyến rũ thêm lòng lai viễn khách .

Bất chợt nhớ đã đọc ở đâu đó những dòng chữ nói về Bằng lăng là mùa của nỗi nhớ, mùa của đợi chờ, và mùa của những kỷ niệm..

Và bất chợt nghĩ ..mọi thứ..có thể đến rồi đi..tình yêu có thể gọi là trẻ mãi ..đời người rồi cũng già theo năm tháng ..nhưng màu tím vẫn mang cho mình hai chữ chung thủy như từ ngàn xưa 🥰

Bằng lăng tím


Hoa Bằng Lăng Tím 
Đồng xanh gió mát, hoa khoe sắc
Như khắc vào bức họa quê hương
Nét lạ thường mãi nhớ mãi thương.
Con đường quen nay sao thấy lạ
Đã quên tìm về trong ký ức?
Chợt tỉnh thức bởi một loài hoa
Dẫu mưa nắng vẫn không phai nhòa
Hoa chung tình_ Hoa Tím Bằng Lăng.



Lehoang Trungduong